Đôi dòng

1, 2, 3, 4, 5. Click!

Đừng vội chụp. Tập trung. 1, 2, 3, 4, 5. Click! Đó là thời gian cần thiết để kết nối với chủ thể.  – Akira (Nhắm mắt thấy mùa hè)

Nhắm mắt thấy mùa hè công chiếu lần đầu vào tháng 5/2018. Tôi nhớ, thời điểm đó, tôi không quan tâm nhiều đến phim Việt, thế mà lại cứ háo hức chờ ngày bộ phim ra rạp để đi xem. Có lẽ, bởi tôi có theo dõi thông tin về dự án phim độc lập này từ trước. Tôi khâm phục cách Cao Thúy Nhi (đạo diễn), Phạm Thanh Tân, Chung Chí Công, Nhất Phương (Producer) và những người Việt trẻ khác đã nỗ lực để hiện thực hóa ước mơ của mình.

Nhắm mắt thấy mùa hè là một dự án phim độc lập của nhóm các nhà làm phim trẻ

“Nhắm mắt thấy mùa hè là giấc mơ tuổi trẻ của chúng tôi. Và có lẽ trong đời chúng tôi chỉ có thể làm một lần mà thôi”

– Cao Thúy Nhi –

Nhắm mắt thấy mùa hè mất 2 năm để hoàn thành với ê-kíp vỏn vẹn 30 người (so với 80-100 người của một ê-kíp chuyên nghiệp). Cùng với đó là những khó khăn trong việc tìm kiếm tài trợ, nhà đầu tư, là có lần phải tuyên bố dừng và hủy bỏ dự án vì không được cấp visa… Sau tất cả, họ vẫn tìm cách để khởi động lại, để đứa con Nhắm mắt thấy mùa hè được chào đời.

“Mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân của nó, mọi biến cố đều mang một thông điệp, nó khiến mình phải tìm một đường đi mới, nhìn vấn đề ở một mặt khác để thấy nó sáng hơn và nhiều lối đi hơn”.

– Cao Thúy Nhi –

Nhắm mắt thấy mùa hè không hẳn là một bộ phim xuất sắc, nhưng với tôi, đó là một bộ phim đẹp và cảm xúc. 2 năm trước, tôi một mình ra rạp xem phim, ra về mắt đỏ hoe và cứ nấn ná mãi với giai điệu ca khúc cùng tên ở cuối phim. Hôm qua, tôi một mình trong đêm xem lại bộ phim trên Netflix. Phim vẫn đẹp và cảm xúc, nhưng tôi không thấy buồn nhiều như trước nữa. 

Đừng vội chụp. Tập trung. 1, 2, 3, 4, 5. Click! Đó là khoảng thời gian cần thiết để kết nối với chủ thể. 

Lần này xem lại, tôi bị thu hút nhiều hơn vào những bức ảnh chụp bằng máy phim. Dạo gần đây, tôi bị mấy đứa em chơi máy phim đầu độc. Cậu em hở ra là dụ dỗ “Chị Bình mua máy phim đi”, “Chị thích tự ngã hay để chúng em xô”. Thú thật là ở thời điểm nghe lời dụ dỗ này, dù thấy ảnh chụp máy phim rất đẹp, tôi vẫn nghĩ “Ủa, sao cứ phải chơi khó vậy. Chụp điện thoại hay máy ảnh kĩ thuật số xong chỉnh app có phải tiện hơn không?

Quan trọng là phải đủ can đảm để bấm máy.

Em cũng mới tập chụp máy phim gần đây thôi… Nghiền nhưng cũng hơi mệt. Cháy phim, out nét lum la hết trơn… Mà anh Akira nói Không có sao. Ảnh xấu hay đẹp rửa ra mới biết được. Quan trọng là phải đủ can đảm để bấm. Chứ cứ sợ hư, sợ xấu thì chẳng có gì hết trơn”. – Shinichi chia sẻ với Nhật Hạ về hành trình đến với máy phim của mình.

Ừ nhỉ, hóa ra tôi vẫn chưa đủ can đảm bấm máy. Chụp bằng điện thoại, máy ảnh kĩ thuật số khiến tôi quen với việc chụp mà không phải nghĩ quá nhiều. Chụp xong sẽ biết ngay kết quả, chưa được thì chụp lại, thậm chí chụp chưa đẹp dùng app chỉnh ảnh chỉnh sửa vẫn sẽ có hình ưng ý. 

Bạn chỉ có thể biết ảnh đẹp hay xấu, cháy hay không cháy, có out nét hay không sau khi rửa ảnh.

Máy phim thì khác. Với số lần chụp hữu hạn, bạn sẽ không thể qua loa với mỗi shoot hình được nữa. Và bạn cũng chỉ có thể biết ảnh đẹp hay xấu, cháy hay không cháy, có out nét hay không sau khi rửa ảnh. Mà có khi, bạn còn quên mất mình đã từng chụp gì ấy chứ.

Vậy nhưng, sự kiên nhẫn khi bấm máy, cảm giác hồi hộp chờ ảnh và niềm vui xen lẫn bất ngờ khi xem lại thành quả của mình có lẽ chính là thứ thuốc mê gây nghiện cho những ai trót một lần thử chụp máy phim.

Không biết khi nào thì tôi dính phải thứ thuốc mê này đây, chứ giờ thấy các em đăng ảnh chụp máy phim là phải phi ngay vào ngắm ^^