Đôi dòng

Ngôi nhà ban mai

Tôi bắt gặp bài thơ này trên facebook của chính tác giả hồi năm ngoái. Khi đó, cả châu Á đang xôn xao câu chuyện Song-Song. Tôi nhớ, báo chí, mạng xã hội tràn ngập thông tin, hình ảnh về họ. Người nuối tiếc cho một chuyện tình tưởng như viên mãn, kẻ cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho sự đổ vỡ tưởng như không thể xảy ra.  Cuộc hôn nhân chóng vánh của Song-Song như gáo nước lạnh dội vào niềm tin về một tình yêu cổ tích.

Tôi thì vẫn tin rằng, tình yêu họ đã từng dành cho nhau là thật, những lời họ đã dành cho nhau là thật, những khoảnh khắc hạnh phúc họ từng có bên nhau là thật. Tình yêu cổ tích vẫn tồn tại, chỉ là quá ngắn ngủi. Nhưng như vậy, chẳng phải còn hơn là không bao giờ biết đến nó sao?

“Bởi vì người ấy là Song Hye Kyo nên tôi nhận ra rằng, thật tuyệt vời khi dành cả phần đời còn lại cùng cô ấy”. 

“Song Joong Ki là người duy nhất tôi chờ đợi… Từ bây giờ, tôi đã không còn sống cho chính mình nữa, mà đã có người ở bên”.

“Gặp được nhau là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời. Cho dù đến một mai không còn gì cả vẫn nguyện mãi một tình yêu chân thành”.

Có mấy ai, khi mở cửa và cho phép một người bước vào trái tim mình lại không mơ ước về một Ngôi nhà ban mai

“Mảnh vườn khi ta về già
Em sẽ trồng một cây táo nhỏ
Để mỗi lúc thấy đời xấu xa
Em vẫn còn một bông hoa
Cho lòng trấn định
~
Em sẽ dành khoảng hiên cho anh ngồi yên tĩnh
Ngẫm mộng kinh bang
Ngay cả những giấc mơ đã lụi tàn
Em vẫn còn ở bên
Cùng anh châm lửa
Hút nốt điếu thuốc dang dở
Để nỗi rạn vỡ lành nguyên
~
Em sẽ dành riêng bầy hồi ức cho 1 con thuyền
Trôi không định lí
Để quanh ngôi nhà xây bằng niềm tin phung phí
Vẫn còn treo những dư âm
Để không quên nỗi âm thầm
Không phụ bạc trái tim từ tốn
~
Sẽ không có khoảng không gian nào, là nơi chạy trốn
Vì em lựa chọn cách chạm đầu gối, và nhìn nhau
Em lựa chọn cách trân trọng khổ đau
Như cách chúng ta giữ gìn hạnh phúc
~
Và căn nhà, có lúc
Nếu anh bỗng muốn rời đi
Em sẽ mở cửa, mỉm cười với cuộc chia ly
Không hẹn ngày tái ngộ
Như khi, em từng đón anh vào trong cuộc đời khốn khổ
Bằng nước mắt trong lành
~
Vì chữ duyên vốn viết bằng mực xanh
Màu rất nhiều hi vọng
Nên cửa sổ của ngôi nhà hào phóng
Em sẽ ghép bằng những mảnh gỗ tự do
Nơi mỗi thớ vân kín nỗi mong chờ…
~
Này,
Để em ngả vai anh và chạm 1 giấc mơ
Khi ngoài kia thời gian chẳng đủ dài cho ta lãng phí
Tuổi già như chương cuối cùng của trang hồi kí
Em biết viết gì, trong những nôn nao
~
Em biết làm gì, với triệu vì sao
Và triệu tinh cầu trong đáy mắt anh, từ lâu, đã chết
Có nỗi buồn thẳm sâu chỉ gói trong 2 từ: chấm hết
Em bỗng ước 1 căn nhà xây bằng những nguôi ngoai…
~
Em bỗng ước một ngôi nhà, luôn còn có, ban mai…

(Nguyễn Thu Thủy)